|
Tôi đến Huế đầu hạ. Dù không được thưởng thức mưa Huế. Thế nhưng đất cố đô đã bù lại cho tôi một “đặc sản” khác - ca Huế.
Khi thành phố lên đèn, cầu Trường Tiền lấp lánh trong đêm với đủ các sắc màu thì đêm ca Huế lại bắt đầu trên những chiếc thuyền rồng.
Lúc tôi xuống thuyền thì cũng là lúc tất cả các ca, nhạc sĩ đã có mặt đầy đủ. Thuyền từ từ rời bến. Đến giữa dòng thì buông mái chèo, trôi lờ lững trên sông để tiếng hát bắt đầu cất lên. Đầu tiên là những bài Nhớ Huế theo tổ khúc dân ca, cùng điệu Hò mái nhì, khúc Nam Ai, Uy Nghi Ngọc Trản lúc khoan lúc nhặt, rồi không gian trầm lắng bỗng bừng lên thanh âm của bốn khúc nhạc Lưu thuỷ, Kim tiền, Xuân phong, Lang hổdu dương réo rắt… Dù đưa hồn người đến những thái cực khác nhau nhưng các bài ca Huế đều có điểm chung là mang đậm tính bác học, thần thái uy nghi của nhã nhạc cung đình và phong cách biểu diễn trang trọng. Đôi bàn tay đẹp của cô gái cầm hai chén trà nhỏ, gõ chập vào nhau đánh thành nhịp phách trong trẻo mới đậm đà ý nhị làm sao. Tôi lắng nghe tiếng hát cung đàn quyện trong lòng thuyền, hồn như trôi theo dòng sông nước chảy mênh mang.
Ca Huếlà một thứ nghệ thuật độc đáo bởi vì không phải ai ca cũng đúng giọng điệu, mà có lẽ chỉ có thứ giọng Huế nhẹ nhàng, e ấp của những cô gái Huế mới khiến người nghe xao xuyến. Bởi giọng Huế là đặc trưng của văn hóa Huế, con người Huế, cũng giống như quan họ Bắc Ninh chỉ dành cho người Kinh Bắc.
Dù không phải là người am hiểu nhiều về nhạc lý, nhạc điệu, thế nhưng giữa tôi và những ca sỹ, nhạc công tài hoa kia chắc chắn có một điểm chung, đó chính là sự đồng cảm, đồng điệu của tâm hồn. Con thuyền bồng bềnh... Tiếng hát thanh tao với các âm điệu dân ca Huế vẫn trầm bổng cất lên trong khoang thuyền mờ tối. Khoảng cách bị xóa nhòa, chỉ còn những tiếng lòng tri kỷ, tri âm hòa quyện vào nhau. Cảnh hai bờ sông cùng ánh sáng từ chiếc cầu Tràng Tiền càng thêm đẹp thêm tình với mười hai nhịp mềm mại như dáng rồng nằm ngủ chiếu lên những vẩy bạc lấp lánh. Thời gian như lắng đọng, dòng sông Hương dường như cũng ngừng chảy. Sắc thái Huế là vậy. Sắc thái của ca Huế là vậy - một sắc thái "không nơi nào có được" trong tính cách hài hoà của Huế.
Cuối chương trình, khi những chiếc đèn hoa đăng dần dần mất hút khỏi mạn thuyền thì những thanh âm ngọt ngào, da diết của ca Huế mới thôi vỗ trong tôi…
|